Thursday, February 14, 2013

Nỗi buồn ga cuối


Tôi chẳng muốn mang sang gì cả
Nỗi buồn ga cuối còn nguyên.
(thơ Trần Dần)

Chưa hiểu tại sao mà từ sau đợt Tết Âm lịch, mình bỗng cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh. Cứ ngỡ như những ngày tháng ấy chỉ vừa qua thôi. Hay như thứ 6 tuần trước, mới còn tất bật dọn dẹp nhà cửa đón Tết giờ đã sắp đến một thứ 6 khác. Có phải vì cuộc đời mình thật tẻ nhạt và quá ít biến động?

Thi thoảng đọc trúng vài tin tức giết người cướp của, lòng không khỏi chùng xuống. Vài phút trước, nạn nhân còn chuyện trò với bạn, vậy mà đùng một cái, nạn nhân bất ngờ biến mất khỏi cuộc đời của người bạn. Nói dại, nhưng đôi khi mình nhắn tin thăm hỏi ai đó, đơn giản là chỉ muốn xác nhận người ấy đang còn sống. Điều gì ngọ nguậy trong tâm hồn, thôi thúc mình làm thế?

Nếu linh hồn là có thật thì mình rất hy vọng linh hồn có thể lưu giữ được ký ức. Ký ức là thứ mà người ta dùng để nhận ra nhau. Những ký ức, những khoảnh khắc chân tình đã trao cho nhau là nguyên nhân thúc đẩy người ta gặp lại nhau. Muốn điều ấy xảy ra khi thân xác không còn nữa, chỉ cần có ký ức trong những linh hồn.

Nhưng rõ ràng, cái giả định vừa rồi đã mâu thuẫn với cái sự thôi thúc ở trên kia. Linh hồn của mình sẽ không quan tâm đến sự ra đi hay ở lại của một linh hồn khác nhiều đến thế, chừng nào nó biết chắc là sẽ còn gặp lại đối tác. Linh hồn hoặc không có thật, hoặc không lưu giữ ký ức. Nếu có thật, nỗi buồn vĩnh viễn chia xa ở ga cuối là cái mà linh hồn chắc chắn mang sang thế giới bên kia.

No comments:

Post a Comment