Thursday, September 6, 2012

Chiều sương khói


Thời điểm nóng nhất ở Houston sắp đi qua và mùa thu đang tới. Trời chiều nay âm u lạ lùng. Sương trắng mờ mắc quanh những tòa cao ốc và trên đỉnh những rặng cây. Giờ nghỉ trưa, tôi tha thẩn đứng bên hiên văn phòng, ngó trời ngó đất. Mùi khói. Ở đâu đó trong khu vực này, người ta đang nướng thịt. Vậy là không phải sương mà là khói.

Mùi khói gợi nhắc về tổ ấm. Tôi thích lang thang lái xe lúc chiều tà trong những ngày u ám và có mưa. Không ai muốn trải qua cảm giác cô độc quá lâu, nhưng sẽ là một trải nghiệm hấp dẫn khi người ta tự đẩy mình vào trạng thái cô đơn và lạc lõng, để rồi ở điểm tận cùng của nỗi buồn và hoang mang, người ta thêm một lần nữa xúc động nhận ra rằng mình còn có một mái nhà để trở về, còn có ba mẹ chờ mình cùng bữa tối. Đôi khi tôi thấy mình chưa từng là ai khác một đứa trẻ.

Monday, August 20, 2012

Sẻ nhỏ


Mưa trưa. Có con sẻ nhỏ đậu trên thành cửa sổ ngay văn phòng. Tôi ngó nó, nó phập phồng ngó tôi. Chắc sẻ hoảng lắm, nhưng ngoài trời mưa lạnh và hẳn là đang đói và mệt nên nó đành liều vậy. Tôi lấy ít bánh cracker cho vào cái muỗng, pha chút nước, gí gí vào mỏ nó nhưng nó lảng tránh. Ra ngoài một lát, lúc quay vào tôi thấy sẻ lim dim. Tôi tắt đèn. Khi nó ngủ dậy, mong sao trời tạnh và nó còn đủ sức để trở về tổ.

Những con chim cô đơn là những con chim đang rất buồn. Con chim tha về từng cọng cỏ khô. Con chim hót một mình trong mưa. Và con chim tiến thoái lưỡng nan.

Monday, July 30, 2012

Tạp Bút Trưa Giải Lao

Trong một trưa mùa hè như thế này tôi chẳng biết làm gì ngoài việc để lòng mình lơ lửng giữa bình yên. Trời âm u từ sáng, ban nãy có trận mưa nhỏ rồi hưng hửng nắng. Quang cảnh lúc ấy nhìn như cô gái phương Nam mới tắm gội tất niên xong. Dịu dàng, tươi mát, tràn đầy sức sống và chứa chan hy vọng.


Bây giờ đang về cuối chiều. Không thấy mặt trời lặn từ nơi tôi đứng. Có khoảnh khắc tôi gần như không thể minh định được mình đang ở vào không gian và thời gian nào nữa. Dòng thời gian lúc trôi ngược, lúc trôi xuôi, lúc dùng lại và không gian hiện trong đôi mắt ngước nhìn bầu trời. Bầu trời mùa xuân ở đây vào lúc này có khác gì ngoài kia trong những năm xưa.


Thời gian đối với tôi qua đi nhanh như một cái chớp mắt. Đúng giờ này 3 năm trước tôi đang lang thang giữa cái nắng chói chang ở thành phố quê hương. Có lẽ ở một giai đoạn nào đó nằm sau tuổi trẻ một quãng không xa lắm, khi người ta không còn phiêu lưu nữa, khi người ta đưa cuộc đời mình vào đường ray để bắt đầu chuyến tàu trở về, khi ấy người ta sẽ đếm thời gian và cảm nhận được thời gian qua nhanh tới mức nào. Hết ga này tới ga kế tiếp, ga kế tiếp, ga kế tiếp và cuộc đời dừng lại.



Wednesday, June 13, 2012

Chiều mùa hè

Hôm nọ, ghé qua văn phòng mới ở Lake Olympia. Ngôi nhà rộng và thoáng. Gió lồng lộng thổi ngoài hiên. Bất chợt có tiếng leng keng. Tôi thẫn thờ mất vài giây rồi mới đưa mắt kiếm tìm nguồn âm thanh. Chiếc chuông gió treo bên cửa ra vào. Trong vài giây thẫn thờ ấy, tiếng chuông gió đã đưa tôi về một chốn xa vắng nào đó mà tôi không kịp nhận ra. Thực tại đang là mùa hè nhưng sao tiếng chuông gió lại làm tôi nghĩ đến nữ thơ sĩ Thảo Phương khi bà nhớ về tiếng chuông chiều mùa đông trong bài thơ đã được Phú Quang phổ nhạc. Những thanh âm không ngờ, lan truyền qua môi trường gần với chân không, xuyên thấu và làm tâm hồn run rẩy.

Thursday, June 7, 2012

Đôi mắt mẹ

Tôi nhớ đôi mắt mẹ trong những ngày ấy. Thờ thẫn, âu sầu và vô định. Bằng sức mạnh nào mà mẹ đã vượt qua được? Mẹ nói, đó là vì các con. Giờ đây, tôi nghĩ tới mẹ như một điểm tựa tinh thần sau cùng. Nếu một ngày kia đến, không biết tôi có còn ở lại.

Ôi hàng cây xà cừ trút lá giữa mùa hè.

Saturday, May 5, 2012

Dự cảm

Trên đường về nhà tôi cảm thấy kiệt sức. Người lả ra. Tôi nghĩ tới một khu vườn nhỏ, có thảm cỏ, có bóng mát và tiếng chim, để tôi có thể ẩn mình trong đó, xa cách cuộc đời.

Mấy tháng nay óc tôi không thông suốt. Có chuyện gì chưa rõ cứ gờn gợn trong tâm trí tôi. Trực cảm của con người về những điều gần gũi và gắn bó với mình ít khi sai. Và sau cùng, chỉ còn lại con người ấy đối diện cùng sự thật.

Friday, May 4, 2012

Giọt nắng bên thềm

Có một dạo chiều nào đi làm hay đi học về tôi cũng ngang qua con đường ấy ấy. Con đường nhỏ khi vừa qua 610 và Highway 59. Ngang qua hàng ngày nhưng ký ức chỉ trở về với tôi vào một trưa thứ 7, khi tôi chạy xe chầm chậm và nhìn lên tấm biển treo trên đầu lối vào. Con đường nhỏ vẫn vắng lặng. Nằm trong cùng, ngôi nhà xưa khóa kín cửa.

Tôi từng đến ngôi nhà này vào mùa hè năm 2009, khi mới từ Sài Gòn sang Mỹ và nhận lời chuyển quà quê cho bác Luận. Bác Luận là người một đàn ông tuổi trung niên, tóc điểm bạc. Mỗi lần gặp tôi ông luôn cười và cử chỉ lịch thiệp, gần gũi. Chúng tôi ngồi uống nước, nói đôi ba câu chuyện về nhau và về người quen chung.

Trong nhà lúc đó chỉ có ông và đứa con gái. Con gái ông không rõ thua tôi bao nhiêu tuôi. Cô bé bị bệnh hiểm nghèo, nằm ở góc phòng. Một khoảng lặng xen vào giữa chúng tôi. Lúc ấy mặt trời đã lên cao, rọi nắng xuống khoảng vườn nhỏ đằng sau nhà. Nắng chiếu lên thềm, hắt vào gian phòng chúng tôi ngồi thứ ánh sáng vàng dịu mát. Tôi nhìn người đàn ông. Ông đang trầm ngâm, đôi mắt hướng xuống sàn, hai bàn tay chụm lại. Và ở kia, trong vùng tối nhất của ngôi nhà, con gái ông vẫn im lìm nằm đó...

Sự tĩnh lặng. Khu vườn. Ánh nắng. Bậc thềm. Vẻ buồn bã của người đàn ông. Ánh sáng ngày hè và bóng tối góc nhà. Tất cả như trong một bức tranh. Một bức tranh của ký ức mà kể từ hồi ấy, tôi không thể hình dung ra một khung cảnh và một người đàn ông nào khác mỗi khi nghe "Giọt nắng bên thềm".

Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Giọt nắng bâng khuâng
Giọt nắng rơi rơi bên thềm

Tôi vẫn còn nhớ mấy chữ đầu tiên trong câu nói của người đàn ông trước lúc chia tay, "Con đã có lòng chuyển quà...". Con đã có lòng. Con đã có lòng... Đằng sau lời cảm ơn lịch sự và chân tình ấy, từ trong giọng nói trầm tĩnh từng trải của người đàn ông, tôi còn cảm nhận được nỗi buồn.

Nỗi buồn của một con người mà năm tháng qua đi, chỉ còn lại sự tịch mịch và nỗi cô đơn mỗi khi lắng nghe tiếng vọng của những biến động trong cuộc đời mình, như người đàn ông của "Giọt nắng bên thềm". Nhưng với người đàn ông mà tôi từng gặp, nỗi buồn có phải chỉ đến từ tiếng vọng của ký ức? Nỗi buồn của ông đến từ thực tại. Con gái ông nằm bệnh ngày qua ngày ngay trước mắt ông. Một thực tại nhuộm màu thời gian, và vì vậy có lẽ nó cũng là tiếng vọng của ký ức.

Chỉ có trong tôi, ngày đã sang đêm lâu rồi...

Monday, April 23, 2012

Bạn cũ

Lâu lâu, tôi lại có dịp gặp lại một người bạn thời phổ thông. Có người là bạn và có người là bạn thân. Giữa những kỷ niệm xưa và tình hình hiện tại là sự im lặng. Nhìn vào mắt bạn, tôi nhận ra chúng tôi đều đã đổi thay. Ánh mắt chúng tôi kiếm tìm những điều khác trước và khác nhau. Sự chân thành có thể làm nhòa đi khác biệt trong giây lát, nhưng không thể lấp đầy một khoảng trống vô hình. Khoảng trống ấy không được tạo ra từ việc chúng tôi sống ở những vùng địa lý cách nhau hàng nghìn cây số. Nó đến từ độ dài của khoảng thời gian chúng tôi sống xa nhau. 

Thời gian ngăn cách chúng ta trong đời.