Wednesday, February 6, 2013

Kỳ thị tôn giáo

Một anh công an Việt Nam khi có ý định [nghiêm túc] với cô gái nào đó, thì điều đầu tiên mà anh ta gượm hỏi nàng nên là "Chủ nhật em có hay đi đâu không?". Nếu nàng trả lời "Chủ nhật em hay đi lễ" thì hoặc là anh chàng xin ra khỏi ngành, hoặc là anh ta phải từ bỏ đối tượng.

Sở dĩ xảy ra chuyện đó là bởi vì trong các ngành công an, cảnh sát, quân sự ở Việt Nam từ lâu đã tồn tại một luật lệ bất thành văn nhưng không ai là không phải chấp hành, đấy là cán bộ không được phép kết hôn với người có gia đình theo Công giáo. Bạn nào có người quen làm trong các ngành đã nêu thì đều có thể dễ dàng xác minh điều này.

Vậy mà điều đầu tiên trong "Luật hôn nhân và gia đình" của nước CHXHCN Việt Nam đã nói ra sao:

Hôn nhân giữa công dân Việt Nam thuộc các dân tộc, các tôn giáo khác nhau, giữa người theo tôn giáo với người không theo tôn giáo được tôn trọng và bảo vệ.

Nếu không gọi đây là một trường hợp "nói một đằng làm một nẻo", "kỳ thị tôn giáo" thì chưa biết gọi là gì thì sẽ phù hợp hơn?

Marx từng phán rằng "Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân". Nếu áp dụng điều này vào tình hình Việt Nam thì ở nước ta có một số loại chất ma tuý ít gây tác dụng phụ (Phật giáo, Hồi giáo) được bảo hộ, một số loại khác hàm chứa nhiều nguy cơ chính (Công giáo, Cao Đài giáo) thì không.

Nhưng không phải tổ chức nào cũng được kinh doanh chất ma tuý đã được bảo hộ trên lãnh thổ Việt Nam. Tổ chức biết điều, mũ ni che tai (Giáo hội Phật giáo Việt Nam) thì được cấp giấy phép hoạt động; tổ chức cứng đầu cứng cổ (Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất) thì vui lòng ra nước ngoài kinh doanh hoặc phải làm chui trong nước.

Không nghi ngờ gì nữa, giờ thì chúng ta đã biết được những kẻ kỳ thị tôn giáo đích thực là ai mà ai cũng biết đó là ai.

Một vài ví dụ khác về kỳ thị tôn giáo. Đấy là qua theo dõi vụ Thái Hà, mình có nhận định [dựa nhiều vào cảm tính] rằng một bộ phận không nhỏ người Việt Nam có thái độ ác cảm với đồng bào Công giáo. Lý do phải chăng có cội rễ từ giai đoạn các vua nhà Nguyễn đàn áp Công giáo, và sau đó là cuộc di cư vào miền Nam [bị nhiều người ở lại miền Bắc cho là phản bội] của nhiều đồng bào Công giáo sau năm 1954? Hơn 30 năm sau ngày chiến tranh kết thúc, mối ác cảm có thể đã lắng xuống nhưng nó vẫn tồn tại ở đâu đó trong sâu thẳm người Việt và đợi dịp ngoi lên. Vụ Thái Hà là một dịp như vậy.

Có những câu chuyện về đôi nam nữ yêu nhau, nhà một người theo Phật, nhà kia theo Đạo, cuối cùng gia đình 2 bên không đồng ý cho họ kết hôn bởi những lý do như không cùng tập tục thờ cúng, không đồng điệu trong việc đi lễ nhà thờ... Giả dụ rằng đôi lứa đó sẽ không bị cấm cản nếu 2 nhà không theo tôn giáo, thì bất cứ lý do nhân danh tôn giáo nào mà gia đình 2 người đưa ra để phản đối họ như nêu ở trên đều là rất phản tôn giáo. Bởi vì, chưa tính tới chuyện trong giáo lý của nhà Phật và Công giáo không có một quy định cụ thể nào đồng tình với việc làm ấy, thì cũng không có một tôn giáo chân chính nào trên thế giới mà lại không có tôn chỉ, mục đích là hướng thiện.

Hay người ta cho rằng việc tác động làm tan vỡ hạnh phúc [chính đáng được pháp luật bảo hộ] của người khác là một việc làm hướng thiện?

No comments:

Post a Comment