Thời điểm nóng nhất ở Houston sắp đi qua và mùa thu đang tới. Trời
chiều nay âm u lạ lùng. Sương trắng mờ mắc quanh những tòa cao ốc và trên đỉnh
những rặng cây. Giờ nghỉ trưa, tôi tha thẩn đứng bên hiên văn phòng, ngó trời
ngó đất. Mùi khói. Ở đâu đó trong khu vực này, người ta đang nướng thịt. Vậy là
không phải sương mà là khói.
Mùi khói gợi nhắc về tổ ấm. Tôi thích lang thang lái xe lúc chiều tà trong những ngày u ám và có mưa. Không ai muốn trải qua cảm giác cô độc quá lâu, nhưng sẽ là một trải nghiệm hấp dẫn khi người ta tự đẩy mình vào trạng thái cô đơn và lạc lõng, để rồi ở điểm tận cùng của nỗi buồn và hoang mang, người ta thêm một lần nữa xúc động nhận ra rằng mình còn có một mái nhà để trở về, còn có ba mẹ chờ mình cùng bữa tối. Đôi khi tôi thấy mình chưa từng là ai khác một đứa trẻ.