Có một dạo chiều nào đi làm hay đi học về tôi cũng ngang qua con đường ấy ấy. Con đường nhỏ khi vừa qua 610 và Highway 59. Ngang qua hàng ngày nhưng
ký ức chỉ trở về với tôi vào một trưa thứ 7, khi tôi chạy xe chầm chậm
và nhìn lên tấm biển treo trên đầu lối vào. Con đường nhỏ vẫn vắng lặng. Nằm trong
cùng, ngôi nhà xưa khóa kín cửa.
Tôi từng đến ngôi nhà
này vào mùa hè năm 2009, khi mới từ Sài Gòn sang Mỹ và nhận lời
chuyển quà quê cho bác Luận. Bác Luận là người một
đàn ông tuổi trung niên, tóc điểm bạc. Mỗi lần gặp tôi ông luôn cười và cử
chỉ lịch thiệp, gần gũi. Chúng tôi ngồi uống nước, nói đôi ba câu
chuyện về nhau và về người quen chung.
Trong nhà lúc đó chỉ có ông và đứa con gái. Con gái ông không rõ thua tôi bao nhiêu tuôi. Cô bé bị bệnh hiểm nghèo,
nằm ở góc phòng. Một khoảng lặng xen vào giữa chúng tôi. Lúc ấy mặt trời
đã lên cao, rọi nắng xuống khoảng vườn nhỏ đằng sau nhà. Nắng chiếu lên
thềm, hắt vào gian phòng chúng tôi ngồi thứ ánh sáng vàng dịu mát. Tôi
nhìn người đàn ông. Ông đang trầm ngâm, đôi mắt hướng xuống sàn, hai bàn
tay chụm lại. Và ở kia, trong vùng tối nhất của ngôi nhà, con gái ông
vẫn im lìm nằm đó...
Sự tĩnh lặng. Khu vườn. Ánh nắng. Bậc thềm.
Vẻ buồn bã của người đàn ông. Ánh sáng ngày hè và bóng tối góc nhà. Tất
cả như trong một bức tranh. Một bức tranh của ký ức mà kể từ hồi ấy, tôi
không thể hình dung ra một khung cảnh và một người đàn ông nào khác mỗi
khi nghe "Giọt nắng bên thềm".
Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi
Giọt nắng bâng khuâng
Giọt nắng rơi rơi bên thềm
Tôi
vẫn còn nhớ mấy chữ đầu tiên trong câu nói của người đàn ông trước lúc
chia tay, "Con đã có lòng chuyển quà...". Con đã có lòng. Con đã có
lòng... Đằng sau lời cảm ơn lịch sự và chân tình ấy, từ trong giọng nói
trầm tĩnh từng trải của người đàn ông, tôi còn cảm nhận được nỗi buồn.
Nỗi
buồn của một con người mà năm tháng qua đi, chỉ còn lại sự tịch mịch và
nỗi cô đơn mỗi khi lắng nghe tiếng vọng của những biến động trong cuộc
đời mình, như người đàn ông của "Giọt nắng bên thềm". Nhưng với người
đàn ông mà tôi từng gặp, nỗi buồn có phải chỉ đến từ tiếng vọng của ký
ức? Nỗi buồn của ông đến từ thực tại. Con gái ông nằm bệnh ngày qua
ngày ngay trước mắt ông. Một thực tại nhuộm màu thời gian, và vì vậy có
lẽ nó cũng là tiếng vọng của ký ức.
Chỉ có trong tôi, ngày đã sang đêm lâu rồi...
No comments:
Post a Comment